GỬI THẦY – NGƯỜI THẦY KÍNH YÊU


Gửi thầy Nguyễn Thọ Thành.


Trường Trung Học Phổ Thông Lý Thường Kiệt - Bắc Ninh.


Chỉ còn ít ngày nữa thôi, ngày Nhà giáo Việt Nam lại đến rồi. Trong thời gian này tất cả mọi học sinh trên mọi miền đất nước đều đang rất cố gắng ghi thật nhiều thành tích học tập và tri lời tri ân đến các thầy cô giáo của minh. Vâng, em cũng không ngoại lệ. Nên hôm nay, em muốn dùng những nhóm từ giản dị này để viết về thầy, thầy chủ nhiệm yêu quý chủa chúng em, thầy Nguyễn Thọ Thành.


Thấm thoát mà đã một năm trôi qua kể từ ngày chúng em lên lớp 10. Dòng chảy thời gian làm nhòa mờ, cuốn theo nhiều thứ, nhưng cũng có những giá trị lại đậm màu hơn, thiêng liêng hơn. Cái điều thiêng liêng đáng tự hào ấy là sự yêu thương, kính trọng mà tập thể A3 chúng em mãi mãi giành cho thầy.


Nhưng biết viết thế nào đây, biết bắt đầu từ đâu để nói về nhữn gì mà thầy đã làm cho từng thành viên của A3. Và tình cảm trân thành của A3 giành cho thầy, đó là những lời cảm ơn, biết ơn, quý trọng, và tôn kính. Nhưng còn hơn thế nữa ở tận sâu đáy lòng chúng em không chỉ là như vậy.


Có thể nói rằng rất nhiều lớp trong trường sẽ ghen tị với lớp chúng em vì sự chăm soc, dìu dắt, ưu ái mà thầy giành cho mọi thành viên trong lớp. Lớp em có thể nói là một lớp khá đặc biệt, vì được tổng hợp tất cả các khối học từ A đến D. Do số lượng học sinh mỗi khối ít không thể tách lớp ra được nên nhà trường gộp vào học chung một lớp và buổi chiều lại được tách ra học theo nguyện vọng của mỗi người. Chính vì vậy lớp em vinh dự được học những thầy cô giáo ưu tú, xuất sắc và yêu nghề như thầy Hiệu Phó, thầy Bí Thư Đoàn trường…Nhưng chúng em thấy thầy Thành không như những giáo viên khác, thầy giản dị và ấm áp. Ngay từ lần đầu tiên gặp thầy mỗi đứa trong lớp đều có án tượng lạ. Rất lạ thầy ạ! .Nhưng không giống chỗ nào, lạ như thế nào thì chính chúng em chẳng ai nói ra được…


Vì thầy là giáo viên dạy môn Lý, giờ học của thầy vừa vì cũng vừa căng “chậm dần đều, nhanh dần đều” như bài học mà chúng em đã được trau dồi, mỗi bài học của thầy vừa dạy kiến thức mới, vừa củng cố kiến thức cũ làm cho cái đầu của lũ học trò bọn em căng như dây đàn. Những bài giảng với cách giảng của riêng thầy khiến chúng em nhiều lúc phải lăn lộn ra cười vì những câu nói vui của thầy. Thầy còn tự gắn vào mình cái mác khó tính nữa chứ. Thời gian đầu đứa nào cũng kêu trời sao mà xui xẻo gặp phải thầy chủ nhiệm khó tính nữa không biết. Nhưng càng về sau, càng tiếp xúc nhiều với thầy, càng hiều thầy, chúng em mới nhận ra rằng những suy nghĩ ngây thơ ban đầu đúng là sai lầm, chúng em nhận ra mình đã phạm một lỗi lầm rất lớn, nhưng chúng em cũng không đủ can đảm để thú nhận những điều đó với thầy, cách chúng em sửa lỗi với thầy là cố gắng chăm chỉ học tập như những bài học thầy dạy, biết quý trọng thầy cô, bố mẹ và biết yêu thương bạn bè…

Thầy có biết những chuyện thời sinh viên của thầy, những lời thầy cô mà thầy đã từng học truyền lại cho, những câu nói mang ý nghĩa sâu sắc luôn in lại trong trí nhớ của chúng em, đó là vì sao chúng em luôn thích giờ sinh hoạt cuối tuần, ai cũng muốn nghe, muốn hiểu thêm về cuộc sống sau này. Những lời giáo huấn đó của thầy không bay bổng như người khác, nó bình thường, chân chất, và giản dị lấy từ những câu chuyện xảy ra trong cuộc sông và được nói bằng những ngôn từ rất mộc mạc, dễ đi sâu vào trong lòng của chúng em.


Có thể điều đó đối với những người khác rất đặc biệt nhưng đối với chúng em thì nó vô cùng quý giá. Bởi những điều đó xuất pát từ đáy lòng thầy, thầy luôn mong chúng em chăm ngoàn , học giỏi và thành đạt trong cuộc sống muôn vàn thử thách cần chúng em vượt qua, bao nhiêu tình yêu thương, bao nhiêu những bài học quý giá và cách đối nhân xử thế khi chúng em bước vào ngưỡng cửa của cuộc đời. Tất cả đều vì tương lai của mỗi thành viên tập thể A3.


Thời gian ngắn ngủi, chỉ còn một năm nữa thôi. Chúng em sẽ phải chia tay với thầy, rời xa thầy cô, rời xa mái trường , bạn bè… và sẽ không còn được nghe thầy dạy dỗ, giáo huấn nữa. Dù rằng thầy trò vẫn gặp nhau, nhưng khi ấy chỉ là những cuộc gặp gỡ vội vã trên con đường. Nghĩ đến điều này, chúng em buồn lắm thầy ạ!.


Mong sao thời gian có thể quay trở lại đến những ngày đầu tiên và dừng lại mãi mãi như thế thì hay biết mấy. Nhưng đó chỉ là mong ước viển vông, xa vợi. Thời gian không bao giờ quay trở lại đó là quy luật rồi. Những kỉ niệm về thầy sẽ được mỗi thành viên A3 cất giữ vào một ngăn tủ trái tim của mình. Chúng em luôn nhớ về thầy, nhớ về người thầy đã luôn cổ vũ , động viên những thành công của tập thể A3 trong khoảng thời gian cấp ba này, dìu dắt, an ủi để A3 đứng dậy sau những vấp ngã, thất bại, để học cách tự đứng dậy và mạnh mẽ khi mình bị như vậy.


Cánh tay thầy luôn dang rộng , vòng tay che chở và bảo vệ những đứa con của mình đúng không thầy?.


Thầy ơi! Em không coi thầy là thân tượng của mình, bởi vì trong lòng em thầy giữ vị trí còn quan trọng hơn thế nữa. Dù mai đây đường đời nhiều trông gai thửu tahsch, nhưng chúng em tin rằng sau mỗi thành công hay thất bại của cuộc sống luôn có thầy ở phía sau dìu dắt, cổ vũ và động viên chúng em. Thầy luôn là chỗ dựa tinh thần cho bốn mươi đứa con của tập thể A3 thầy đấy. Vì vậy thầy phải luôn hạnh phúc, vui vẻ thầy nhé.


Và cuối cùng, em thay mặt A3 viết riêng tặng thầy một bài thơ, dù nó không hay, ngôn từ không chau chuốt như những nhà thơ, nhà văn, nhưng đó là cả những điều mong ước, cám ơn của chúng em đối với thầy:


RIÊNG THẦY


Thầy tôi, một nhà khoa học


Thầy tôi, ánh mắt suy tư


Trong đầy bao nhiêu con số


Công trừ cùng với nhân chia


Thầy tôi, tóc bồng mây trắng


Thầy tôi, vầng trán suy tư


Bao đêm bên đèn Thầy thức


Để những công trình đơm bông


Thầy tôi, bước đi rất vội


Thầy tôi, công việc chờ mong


Thầy tôi, người thầy giản dị


Thầy tôi bài giảng say mê


Xây lên ước mơ hoài bão


Cho lũ học trò ngồi nghe


Thầy tôi tấm gương sáng chói


Cho dù đến khi tóc bạc


Vẫn còn tiếng gọi thầy ơi!


Điều cuối cùng chúng em muốn nói với thầy là : “Thầy ơi! Chúng em yêu thầy rất nhiều ạ!”


Người gửi: Ngô Thị Vân.


Tên trường: Trường Trung Học Phổ Thông Lý Thường Kiệt - Bắc Ninh.