NGƯỜI THẦY CỦA TÔI


Hình ảnh người thầy, người cô là những hình ảnh không thể nào thiếu trong những ký ức đẹp của các cô cậu học sinh, dù mới chập chững bi bô tiếng nói hay là sinh viên của những trường đại học. Cho dù có dùng bao nhiêu từ ngữ, bao nhiêu câu hát hay, mỹ lệ cũng không nói hết được công lao của thầy cô đối với các thế hệ học sinh. Người ta gọi thầy cô là “những người lái đò” đưa các thế hệ học sinh qua sông là thế.


Với tôi, cứ mỗi ngày 20/11 hằng năm đến là trong lòng tôi trào dâng nhiều nỗi niềm khác nhau. Hôm nay, ngay lúc này đây, bỗng lục lại những hình ảnh trong  ổ cứng máy tính ngồi xem lại và suy nghĩ thật nhiều điều. Và bỗng hình ảnh của người thầy tóc bạc trắng xuất hiện làm dấy lên trong tôi thật nhiều xúc cảm.Thầy là thầy Chinh, “phù thủy” của bộ môn Biên Phiên dịch, nơi tôi học tập gần suốt bốn năm trời trên ghế giảng đường đại học.


Hồi xưa ấy, hễ bất kỳ sinh viên nào bước vào khoa tôi và chọn bộ môn này đều phải khiếp sợ trước uy danh lẫy lừng của thầy. Thầy nổi tiếng là nghiêm khắc và không bao giờ nương tay cho những trường hợp trái với “luật” học mà thầy đặt ra. Đã có bao thế hệ sinh viên ra trường và khi gặp lại nhau, thầy chính là người mà họ nhớ nhiều nhất. Nhiều lúc tôi cũng tự nghĩ tại sao một người thầy nghiêm khắc và có đôi chút “máu lạnh” như thế lại làm bao thế hệ sinh viên ra trường phải nhắc tới thầy thậm chí cả sau này họ đều có công ăn việc làm ổn định? 


Tất cả là một cơ duyên, tôi đã chọn bộ môn của thầy và theo học. Những ngày đầu, tôi lúc nào cũng thấp thoảng lo âu về điểm số. về bài tập và những bài thu hoạch mà thầy đề ra. Phải nói là áp lực vô cùng lớn với tôi. Tôi lao vào học và nghiên cứu tới nổi có hôm ngã bệnh và trúng ngay ngày thi giữa kỳ. Tôi đã thầm trách móc mình sao lại có thể ngã bệnh ngay lúc đó, lúc nước sôi lửa bỏng như thế, và tôi đã nghĩ về một viễn cảnh thảm hại là sẽ bị rớt môn của thầy. Lúc đó bao nhiêu tủi nhục đua nhau xâm lấn tâm trí tôi, tôi không nghĩ được gì nhiều ngoài ngủ lịm đi do căn bệnh sốt xuất huyết lúc đó gây nên.

Thế rồi bỗng một hôm, thầy xuất hiện ngay bên cạnh tôi. Thầy mang theo một túi đầy những hoa quả cho tôi. Thầy nhẹ nhàng từ tốn, rót cho tôi ly nước và ngồi bóc cam cho tôi ăn. Tôi như không tin vào mắt mình ngay lúc đó. Người thầy mà hằng ngày tôi nể sợ, thậm chí là khiếp sợ kinh hoàng là đầy sao? Người mà khét tiếng “máu lạnh” là đây sao? Lúc đó tôi chưa kịp hoàng hồn thì thầy đã vội mở lời nói với giọng từ tốn hiền lành:- “Thầy nghe tin em bị bệnh phải nhập viện, thầy tới thăm” Chỉ một câu nói như thế mà tôi cứ ngỡ như mình đang lạc vào cõi tiên hay một bộ phim nào đó mà tôi vẫn hay thường xem. Ai nào có ngờ, người tôi vẫn tưởng không phải là thầy đích thực của tôi. Còn quá nhiều điều về thầy mà có lẽ cả bao nhiêu anh chị đi trước vẫn chưa khám phá ra hay chỉ một ít trong số đó đã từng biết đến con người thật của thầy.


Tôi chưa kịp nói tiếp thì lúc đó thầy lại tiếp: “Thầy biết em nghĩ gì” và thầy cười tủm tỉm. Sau đó là cả hàng giờ liền thầy hỏi han sức khỏe của tôi, nguyên do làm tôi ngã bệnh. Tôi lấy hết bình tĩnh và có một chút bớt “lo sợ” để kể chuyện cho thầy nghe. Sau khi nghe tôi kể bao nhiêu áp lực tôi phải chịu, thầy từ tốn giãi bày cho tôi nghe và thầy nói thầy không hề cố tình gây áp lực cho các sinh viên, chẳng qua đó là sự nhắc nhở để cho chúng tôi phải cố gắng học tập không phụ lòng ba mẹ ở quê nhà. Thầy còn nói đã xin phép cho tôi thi lại vì có lý do chính đáng. Tôi và thầy đã trò chuyện rất lâu và tôi dần hiểu được thầy hơn. Thầy trong mắt tôi không còn là một người “máu lạnh” như trước. Tôi nể phục vì sự vĩ đại của thầy, kiến thức của thầy và cả tình thương mà thầy mang lại cho tôi. Trải qua biết bao nhiêu năm tháng ngồi trên ghế nhà trường, thầy chính là người thầy đầu tiên tôi kính nể như một bậc hiền nhân. Hết quãng thời gian sinh viên đó, sau khi tốt nghiệp loại khá và tôi tự hào khi chưa bị rớt một môn nào, kể cả môn học “siêu khó” của thầy.


Niềm vui ngày tốt nghiệp có một phần công lao và tình thương vĩ đại của thầy trong đó. Trên hết, thầy không những dạy tôi những kiến thức quý báu mà cả những giá trị nhân văn cốt lõi của một con người cần có để mang lại hạnh phúc, ấm áp cho mọ người xung quanh.


Mỗi năm dù có bận rộn tới cỡ nào, cuối tuần tôi hay cùng lũ bạn cùng lớp tới nhà thầy chơi và nghe những câu chuyện làm người từ thầy. Có đôi khi bên những tách trà thầy cũng thổ lộ nhiều tâm tình khổ cực về quãng đời làm nghề giáo. Chúng tôi, những sinh viên đã từng học qua thầy thấu hiểu và thương thầy biết dường nào. Thầy nói, cứ hễ thấy chúng tôi đến nhà chơi là thầy vui lắm rồi, vì vốn liếng của cả một đời nhà giáo duy chỉ có học trò là quý giá nhất. Chúng tôi lặng đi và dường như nước mắt len lỏi trong khóe mắt mỗi người!


Người dự thi : NGÔ CHÍ NGHĨA


Gửi đến thầy: NGUYỄN THÀNH CHINH


Trường: ĐHKHXHNV TPHCM