NGƯỜI THẦY BẢO VỆ


V
ậy là đã hai mùa trung thu chúng tôi được đến vui cùng các em Trường Tiểu Học Cơ Sở Long Hậu - xã Long Hậu, huyện Cần Giuộc. Năm nay, chúng tôi đã đứng trong mưa để cùng các em hào nhịp vào không khí Trung thu được chờ đợi từ trong ánh mắt của các em. Chúng tôi cũng không có gì nhiều làm quà cho bọn trẻ, cũng chỉ vỏn vẹn vài cây kẹo, ít sữa và rau câu. Ôi sao mà hạnh phúc, hạnh phúc không phải vì chúng tôi được nhận lời cảm ơn, mà hạnh phúc vì món quà nhỏ ấy đã mang lại cho các em những nụ cười ngây ngô lắm : “Cô ơi của con đâu cô” “ Cô ơi nhớ để dành cho lớp của con nha Cô”…Những câu nói đó làm cho chúng tôi yêu lắm.


Thế mà, sau hai lần đến đây, đến với ngôi trường còn nghèo khó này, chúng tôi biết được một người còn mang nhiều niềm vui và nhiều bài học bổ ích cho trẻ nhỏ h
ơn thế. Chú ấy không dạy bằng chữ, không dạy bằng số, mà Chú dạy bằng chính hành động sống cho bọn trẻ.


“M
ưa to thì các con phải biết ngồi chật lại cho bạn bè cùng ngồi chung coi văn nghệ cho các bạn không ướt”. Chú đứng như là một người Thầy Chủ nhiệm, sắp xếp ghế cho bọn trẻ ngồi theo hàng coi văn nghệ Trung Thu. Bọn trẻ nghe theo vô điều kiện, chúng tôi ngồi ở hàng cuối ghế, nhìn thấy Chú cứ đứng lo cho từng đứng một ngồi vào vị trí.

Chú chỉ là một ng
ười bảo vệ, đã làm ở đây gần 6 năm. Tóc của Chú dài lắm, Chú búi lại gọn gàng, nhưng nó làm cho tôi có cảm giác sờ sợ ngay từ đầu gặp. Phải nói một cách thật lòng, Chú đã làm cho chúng tôi-các bạn Thanh Niên trẻ phải học theo Chú rất nhiều. Tôi còn nhớ, mỗi tiết mục văn nghệ kết thúc, Chú lại quay sang bọn trẻ và bảo rằng: ”Vỗ tay đi các con”. Có phải tình yêu trẻ của Chú là đây, Chú không dạy cho bọn trẻ bài học trên sách vở mà Chú đã dạy cho bọn trẻ và cả chính chúng tôi một cách sống đúng đắn. Phải chăng tiếng vỗ tay ấy làm cho buổi lễ đón Trung Thu càng vui hơn, càng tiếp sức cho các bạn trẻ nhỏ diễn trên sân khấu mạnh mẽ hơn.


Chú vui tính phải nói, còn nhớ Tiết mục Chú Cuội bay lên cung trăng theo chị Hằng. Do chuẩn bị nhanh quá mà các em đã quên không làm gốc cây đa, Chú đã nhảy lên sân khấu, tay cầm vài cái lá bàn, Chú ngồi làm gốc cây. “Diễn đi con, có Chú làm gốc cây đa rồi nà”. Và rồi Chú ngồi im làm t
ượng. Tha hồ mà bọn trẻ chọc cười nhưng Chú vẫn không ngã. Chúng tôi cũng bật cười vì Chú ấy chứ.


Có thể, với ai đó thì ng
ười Thầy, người Cô chỉ là những người đứng trên lớp, được phép la, phép phạt đòn. Không. Chú ấy chính là người Thầy mà riêng tôi đã cho phép mình được gọi như vậy. Trung Thu năm sau và những năm sau nữa. Dù các em nhỏ có lớn lên và dù Chú có còn ở đây hay không nhưng tôi tin rằng, với các em, với tôi Chú bảo vệ- Người Thầy bảo vệ vui tính này mãi mãi vẫn còn đấy.


Gửi ngàn lời chúc sức khỏe đến Người thầy bảo vệ thân thương!