GỞI TẶNG CÔ NHÂN NGÀY 20 - 11


Gửi tặng đến cô Đặng Thị Kim tuyết, GV trường THCS Phan Châu Trinh, chủ nhiệm lớp 9/2 năm học 2012-2013


Kính gửi cô giáo chủ nhiệm của chúng em!


Có lẽ, khi cô đọc lá thư này thì cô và chúng em đã chia tay nhau. Nhưng cô ơi, cho dù thế nào đi chăng nữa thì chúng em vẫn luôn nhớ về cô- người đã bồi đắp, nuôi dưỡng tâm hồn chúng em những điều đẹp đẽ nhất…


Cô còn nhớ cái ngày đầu tiên mà lớp chúng ta gặp nhau không? Khi đó, cô cầm danh sách lớp và nói với tụi em rằng: “Cô trò mình có duyên. Quê cô ở Lệ Bắc và đang sinh sống tại Cổ Tháp. Mà nay cô lại chủ nhiệm đúng cái lớp toàn là học sinh Lệ Bắc và Cổ Tháp.” Và dường như từ khi đó, duyên số đã áp đặt cô là mẹ của chúng em và chúng em là con của cô.


Ba mươi sáu bạn là ba mươi sáu cá tính  khác nhau và chính vì thế nó đã làm cho cô bao phen đau đầu vì lũ chúng em. Cô nghiêm khắc nhưng cũng thật vị tha. Cả học kì một, mặc dù hay la mắng các bạn nhưng chưa bao giờ có một bản kiểm điểm có chữ kí phụ huynh của các bạn. Vậy mà sang kì II, lũ chúng em chẳng biết gì, đã ương bướng, gan lì, cùng nhau bắt tay đưa lớp đi xuống. Cô buồn lắm phải không cô?? Những khi mắc lỗi bị cô la, lũ chúng em chỉ biết cúi gằm mặt xuống mà không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cô để nói lời xin lỗi. Chúng em cứ vô tâm, thản nhiên nói chuyện trong lớp mà đâu hay rằng trái tim của cô đang từng ngày, từng phút, từng giây hướng về chúng em. Cô còn nhớ cái lần các bạn nói chuyện trong giờ học phụ đạo bị thầy Đức trả lớp? Hôm đó cô đã cho lớp một trận lôi đình. Lần đầu tiên chúng em thấy cô như vậy. Cô la bạn Nhung, Phương và em biết, cô cũng đang la tất cả chúng em. Cô nói rằng, từ nay các em muốn làm gì thì làm cô không quan tâm đến việc học của chúng em nữa.

Nhưng cô ơi, chúng em chỉ biết cô giận nên nói vậy thôi chứ không bao giờ cô bỏ lớp đúng không cô? Rồi tụi em cứ đoán già đoán trẻ. Đứa thì bảo cô giận lớp thật rồi nhưng cũng có bạn bảo chắc chắn ngày mai cô sẽ lên. Nhưng dù sao trong tâm tưởng chúng em vẫn luôn chờ đợi hình dáng của cô mỗi sáng vì có cô lớp chúng ta mới lo ôn lại bài cũ. Cô biết không?! Nụ cười đã nở trên khuôn mặt của chúng em khi sáng hôm sau cô vẫn đến lớp như mọi ngày. Khi ấy trong lòng em chợt nghĩ: “Cô mình tuyệt thật!”


Cả một năm học hiếm khi tụi em thấy cô cười. Cô cười đẹp lắm sao lại không cười vậy cô? Hẳn, lớp mình ham chơi, không lo học nên mới khiến cô buồn như thế. Thành tích thi đua học kì một của lớp mình cũng đáng nể thật cô nhỉ? Phong trào gì phát ra cũng được lớp mình hưởng ứng tích cực và ẳm gọn những phần thưởng. Những khi lớp nhận cờ luân lưu, dưới lớp các bạn la hét lên vì sung sướng còn trên kia, cô nhìn chúng em với ánh mắt tự hào, với nụ cười rạng rỡ. niềm vui của cô khiến niềm vui trong chúng em nhân lên bội lần. Vậy mà chúng em đâu biết giữ những khoảnh khắc ấy đâu.

Sang đến kì II, lớp cứ ì à ì ạch vị thứ 6,7 toàn trường rồi chẳng có thành tích gì nổi bật trong các hoạt động cả. Lớp buồn. Cô buồn. Khoảng cách giữa cô và trò mình ngày càng xa hơn bởi nụ cười trên môi cô giờ đây đã nhạt tắt hẳn. Sáng đến lớp, nhìn vào sổ đầu bài cô la chúng em. Cô mời phụ huynh những bạn quậy phá. Khi ấy, chúng em rất sợ cô. Nhưng hôm nay, trong giờ phút chia tay như thề này, thật sự chúng em mới thấy những lời rày la, nhắc nhở của cô lại đáng quý biết bao. Cô chính là vị thần Alibaba đã cảm hóa được 36 tên cướp chúng em, để rồi tất cả các bạn đều được xét tốt nghiệp phổ thông. Cảm ơn cô vì cô đã cho mỗi bạn một con đường để bước tiếp. Những lời la mắng của cô giờ đây như một chất xúc tác, thấm dần, hòa quyện vào tâm hồn chúng em những điều tuyệt vời nhất.


Cô kính mến!


Dòng tuần hoàn của thời gian cứ luân phiên thay đổi và chúng em phải nói lời chia tay với cô, với ngôi trường mà em hằng gắn bó suốt 4 năm cấp II. Có những vui buồn, những nụ cười và đôi khi còn là những giọt nước mắt mà chúng em đã để lại nơi đây. Nhưng có lẽ năm cuối cấp này sẽ mãi ngự trị trong lòng chúng em. Xa trường, chúng em sẽ rất nhớ cô, nhớ 36 gương mặt thân quen của lớp 92 và cũng nhớ lắm bục giảng cùng phấn trắng bảng đen. Chúng ta đã cùng sông với nhau hơn 9 tháng, giờ đây khi đã thấm thía hai tiếng chia tay nó đã vỡ òa thành những giọt nước mắt.

Sẽ nhớ lắm cái phòng học số 05 đầy tiếng kiện cáo mỗi buổi sinh hoạt lớp chỉ vì sợ tổ mình bỏ heo, nhớ lắm những buổi đi lao đọng vệ sinh, tụi con trai và con gái cứ í é khắp sân trường để cô phải vào cuộc làm vị bao công phán xét… những khoảnh khắc ấy ai nỡ quên phải không cô?


Nhưng thời gian cứ trôi, cái tiếng trống khai trường đầu tiên mà chúng em bước vào ngôi trường này nghe như vẫn thoang thoảng đâu đây…vậy mà sao hồi trống kết thúc cấp học lại đến nhanh quá vậy? Rồi cái ngày chia tay cũng đẫ đến. Cô trò ta cùng nhau ngồi tâm sự. từng tình cảm mà bấy lâu nay chúng em giấu trong lòng nay lại mở ra hết.

Đằng sau sự ương bướng, gan lì..lớp mình cũng đáng yêu đấy cô nhỉ? Những việc làm ngây ngô, thiếu suy nghĩ đều được các bạn tự thú trong buổi chia tay đó. Từng bạn thi nhau nói, nói và nói. Nói cho đến khi nào vơi đi nỗi buồn nhưng thật khó cô ạ. Nỗi buồn ấy cứ dai dẳng trong chúng em mấy ngày hôm sau. Cô biết không?! Chúng em thật sự xúc động khi cô đưa cho lớp bảng danh sách lớp và bảo bạn lớp trưởng giữ nếu bạn nào có gì thì nhớ liên lạc với cô. Chuyến đò mà cô lái đã cập bến nhưng trái tim của cô vẫn luôn hướng về đôi chân chúng em trên đường đời. chúng em cảm nhận được điều đó khi nhìn vào ánh mắt của cô.


Có thể chín tháng học với nhau, cũng đã để lại cho cô nhiều kỉ niệm. Dù là kỉ niệm buồn hay vui nhưng chúng em mong cô hãy giữ những kỉ niệm đó, xếp nó vào một chỗ trống trong tim để mai này, khi chúng ta gặp lại nhau thì sẽ có những kỉ niệm kể cho nhau nghe cô nhỉ? Rồi đây mỗi đứa chúng em se bước trên mỗi ngả đường nhưng chúng em tin, tất cả đều nhớ về cô và thầm cảm ơn cô- người đã chắp cho chúng em đôi cánh để vững chãi bay vào đời.


Nhân ngày 20/11  em kính chúc cô sức khỏe, ngày càng thành công trong công việc của mình. Đâu đó 37 trái tim 92 đang khắc khoải mong ngày gặp lại. Những đứa học trò tinh nghịch của cô.


(Huỳnh Như Thảo_ lớp 10/6 Trường THPT chuyên Bắc Quảng Nam, Hội An , tỉnh Quảng Nam)