GỬI CÔ – NGƯỜI CÔ ĐẦY NGHỊ LỰC!

HOA DẠI

Có một loài cây sống trong bão táp phong ba, luôn trụ vững trước mọi biến cố… Có một loài cây mọc lên ở ven đường mang vẻ đẹp hoang dã, mùi hương ngọt dịu của đất… Có một loài cây tượng trưng cho sức sống mãnh liệt, chẳng bao giờ gục ngã… Đó chính là những cây hoa dại, loài thực vật nhỏ nhoi nhưng tiềm ẩn một sức sống căng tràn,  mãnh liệt. Mỗi buổi sáng đi trên con đường quen thuộc, nhìn thấy những ngọn cây bé nhỏ còn ướt đẫm sương đêm đang vươn mình đón những tia nắng đầu tiên của ngày mới, trong tâm trí em lại choáng ngợp hình ảnh của cô – người mang lại sức sống căng tràn, mãnh liệt cho biết bao thế hệ học trò.

Cô tên Hương. Cô đến dạy lớp em khi trong tâm trí em đang chứa đựng biết bao nhiêu rắc rối. Em thật sự rất thất vọng khi cô Châu – cô giáo đang dạy môn Sinh – phải nghỉ dạy trong một thời gian và cô sẽ thay vào vị trí đó. Không phải là vì cô dạy không tốt  (vì lúc đó em chưa hề biết cô) mà bởi em thấy hụt hẫng khi không được học cô giáo cũ nữa. Từ ngày cắp sách đến trường, đây là lần đầu tiên em thích môn Sinh như thế, lần đầu tiên em chú tâm vào một môn học như thế. Cô Châu đã đem đến cho em một niềm hứng thú, làm em tìm thấy niềm vui mỗi khi trong đầu đầy ắp những điều thú vị. Nhưng đột nhiên cô nghỉ. Cái cảm giác trống rỗng chiếm hết suy nghĩ. Em thấy mình chẳng còn gì cả và luôn nghĩ rằng đã mất đi thứ gì đó rất quan trọng. Chính vì thế mà em đã không chào đón cô đến với lớp. Em không muốn chấp nhận cô.

Cho đến khi em biết một điều về cô. Chồng cô đã qua đời vì một căn bệnh hiểm nghèo – bệnh ung thư. Chồng cô cũng là một nhà giáo. Thầy ra đi khi tuổi đời còn trẻ, để lại cô cùng hai đứa con nhỏ bơ vơ giữa cuộc đời. Khi cô vào dạy lớp em thì chồng cô qua đời chưa bao lâu. Điều làm em xúc động là cô không bao giờ để lộ nỗi buồn trên gương mặt mình. Cô không bao giờ muốn những đứa học trò của mình phải vì mình mà chịu ảnh hưởng. Cô luôn hoàn thành tốt vai trò truyền đạt kiến thức mà không một chút lơ là, không một vẻ mỏi mệt. Cô làm em thấy cuộc đời này cần nhiều lắm những người luôn biết sống vì người khác. Em không tưởng tượng được là cô đã vượt qua nỗi đau như thế nào. Em không biết phải lí giải sao cho thỏa đáng những suy nghĩ, những thắc mắc trong lòng mình. Chồng cô là thầy giáo dạy trong trường, chắc chắn trong cô, hình ảnh thầy luôn hiện hữu ở khắp mọi nơi trong khuôn viên bé nhỏ của trường. Em đã cố gắng quan sát, thật sự em không tìm thấy nỗi buồn trên gương mặt cô. Nhưng em không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Em sợ một sự thật. Em sợ………

Không biết từ bao giờ nữa, nhưng thời gian ngắn ngủi được học cô, em đã in thật sâu hình ảnh của cô vào trong trái tim mình. Em luôn thấy hiện hữu trong mình một dáng người nhỏ nhắn, mái tóc luôn được bới lên một cách gọn gàng, gương mặt nhỏ nhắn xương xương yêu biết mấy. Gương mặt luôn nở nụ cười, luôn hóm hỉnh khi truyền đạt kiến thức cho học trò mặc dù trong lòng đầy bão tố. Giọng nói của cô không cao, không thanh nhưng lại ngọt ngào và ấm áp đến lạ. Trong mỗi lời nói của cô, em như thấy được bao tâm huyết mà cô đã dành cho nghề giáo của mình. Cô đem đến cho em một niềm vui, một niềm hứng thú sau khi đã mất đi một “thứ gì đó”. Em lại tìm thấy niềm say mê với những kiến thức mới qua lời giảng lôi cuốn và đầy tâm huyết của cô. Một lần nữa, nhờ cô…….em lại khẳng định thêm “triết lí” mà mình đang cố gắng hoàn thiện: “Sự thay đổi nào cũng mang đến một niềm hứng thú riêng, mới lạ và phấn khích….”. Lại một lần nữa em thấy mình trưởng thành hơn đôi chút khi bắt đầu chấp nhận cô để lấp đầy khoảng trống…….

Như một giấc mơ có thật, em gặp được cô tiên giữa đời thường. Cô đem đến cho em một sức sống mới, sức sống căng trào và luôn hướng về phía trước. Trong cuộc sống đầy vất vả xô bồ, cô thổi vào tâm trí em một động lực, một niềm tin ở  tương lai tươi sáng. Chắc chắn cô không biết rằng, cô đã thật tự nhiên bước vào khoảng trời của một đứa học trò nhiều mơ mộng, luôn đặt mình vào thế buộc phải suy nghĩ về nhiều chuyện. Cô không biết là cô đã làm được nhiều hơn những gì mình cố gắng. Thực sự khi lên cấp ba, việc học hành của em gặp nhiều khó khăn. Đôi khi trong cuộc sống thấy nản lòng và muốn buông xuôi trong cuộc bơi ngược dòng , nhưng trong tâm trí em, hình ảnh của cô lại tràn về, nguyên vẹn, đầy ắp… Em thấy mình có nhiệm vụ phải sống thật tốt, vì mình, vì mọi người vàvì cô. Em không biết nữa nhưng cô có thể tin rằng em đã rất ấn tượng với cô. Em không nghĩ là em lại đón nhận cô nhanh đến thế và tự nhiên đến thế. Trong cuộc sống, chỉ khi con người ta muốn sống chân thành với nhau thì mọi cảm xúc sẽ luôn nguyên vẹn và hoàn hảo nhất. Cô hãy luôn tin rằng có một đứa học trò luôn dõi theo từng bước đi của cô ở dãy hành lang trường học với tất cả yêu thương. Cô hãy luôn tin rằng đứa học trò đã rất cố gắng để thi môn Sinh thật tốt trong học kì đó để trong lòng nó cảm thấy xứng đáng với mọi nỗ lực của cô……

Một lần thấy cô trong cuộc thi bóng chuyền ở trường, trong lòng đứa học trò lại rộn lên một cảm giác kì lạ mà cũng thật là tuyệt diệu. Nó thấy cô thật đẹp, thật duyên dáng trong chiếc áo màu hồng mềm mại, mái tóc được búi lên thật gọn gàng. Trông cô thật hoàn hảo, thật xa mà cũng thật gần. Em thầm cảm ơn cuộc sống tươi đẹp đã cho em gặp cô, cho em biết rằng những nỗ lực, những cố gắng sẽ được đền đáp. Nhìn cô hào hứng với đám học trò của mình, em bất chợt thấy lòng mình thanh thản, thấy cuộc đời thật đẹp khi để con người sống và thể hiện bản lĩnh của mình. Đôi mắt em vẫn không rời khỏi cô, lòng em lại rộn lên mỗi khi thấy cô cười, thấy đôi mắt long lanh của cô. Cô rất giản dị nhưng vẻ đẹp thì vẫn nguyên vẹn, một vẻ đẹp đầy sức sống, không hề giả tạo. Cô mang vẻ đẹp của đất nguyên sơ, của loài cây hoa dại mạnh mẽ, ngoan cường. Cô! Cây hoa dại tỏa hương…………..