Bài viết về ngày 20/11 - Con Đường Ngày Xưa


“Muốn sang thì bắt cầu kiều

Muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy”

Những câu tục ngữ, ca dao từ ngàn xưa đã dạy chúng ta một đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”- một giá trị truyền thống đạo đức quý báo được dạy và hun đúc trong mỗi con người Việt Nam. Tuy nhiên, có nhiều lý do cho một cậu học trò để quay về thăm lại ngôi truờng cũ, hàng cây xưa nơi:

“Thầy đứng đó tóc Thầy đã bạc,

Có phải vì bụi phấn bay bay”.

Cậu ta nói rằng: “Tao thấy sợ sợ khi đối mặt với thầy sao ấy”, “Tao thì lấy tiền đâu mua quà tặng thầy mà gặp”… và nhiều, nhiều lý do khác nữa. Nhưng những lý do đó có thể sẽ làm Thầy của chúng ta đau lòng hơn khi nghe thấy. Tôi thì cũng biết được một lý do mà vì đó những cậu học trò không biết đến khi nào mới gặp lại Thầy của mình.

Mùa mưa sẽ không bao giờ phai nhạt trong tâm trí của tụi nó. Tuổi thơ gắn liền với những cánh đồng, những đứa bạn cùng cắp sách đến trường, vui, vui lắm! Ở cái xóm nghèo lúc này còn chưa có điện để thắp sáng. Khó khăn vô cùng, nhưng người dân ở đây cũng thật hào phóng cho con em mình về khoản học hành. Ngày nào cũng vậy, trời chưa sáng hẳn thì tụi nó kéo nhau mon men theo bờ ruộng đến lớp, đến trường – ngôi trường ọt ẹt giữa vùng sâu. Thiếu thốn thì nhiều nhưng lòng nhiệt huyết dạy học của Thầy Cô thì không ít. Nơi mái trường ấy, có Cô – người đã gắn bó với tụi nó hai năm liền thời tiểu học.

Rồi một ngày nọ cũng giống như mọi ngày, tụi nó đến lớp nhưng đi được nữa đường thì trời mưa như trút. Cơn bão số 5 đổ bộ vào hai tỉnh Cà Mau và Kiên Giang năm 1998, mà khi đến trường tụi nó mới biết có bão. Lạnh lắm! Đứa nào, đứa nấy ướt như chuột lột. Tụi nó lạnh cóng vì có đứa nào chuẩn bị trước nylon che đâu, mà cũng chẳng có ngôi nhà nào giữa đồng đâu mà trú mưa. Đành phải cố gắng đi tới trường cho kịp giờ học. Cô đứng trước cửa lớp đón và giục tụi nó nhanh vào lớp rồi cô vội chạy về khu tập thể lấy khăn lau cho từng đứa. Gió thì hù hù, trời thì lạnh cóng nhưng tụi nó vẫn ríu rít trả lời khi được cô hỏi. Tụi nó đâu để ý những giọt nước nóng đang lăn dài trên má của cô. “Hoan hô, hoan hô!” tụi nó la lớn khi được cô cho nghỉ ngày hôm đó. “Nghỉ là phải rồi cô ơi, con lạnh quá trời với lại tập đứa nào cũng ướt hết sao ghi bài được.” thằng Nam mủm mỉm. Cô dặn tụi nó, khi đi học nhớ mang áo mưa, cẩn thận trên đường nhất là khi qua những cây cầu khỉ chông chênh, lắc lẽo. Tụi nó đồng thanh “Dạ!” rồi thưa cô ra về và trên gương mặt phúc hậu ấy một nụ cười hiền diệu như tỏa nắng làm ấm cả bầu không khí lạnh lẽo. Ngoài trời, mưa lát đát rơi…

Rồi mùa hè cuối cấp cũng đến, buổi liên hoan chia tay vui lắm! Tụi nó được ăn kẹo, uống nước ngọt và hát thật vui! Đứa nào cũng cười tít mắt! Nhưng một trong tụi nó nhận thấy những giọt nước mắt lăn dài: “ Cô khóc kìa tụi bây” tụi nó nhao nhao rồi lần lượt khóc theo… “Thôi các em đừng khóc, chia tay rồi cũng sẽ có ngày thầy trò chúng ta gặp lại nhau. Cô thương các em lắm, thương nhất là tính thật thà và chịu khó. Hãy cố gắng học để mà còn thoát nghèo nữa!”. Rồi cô dặn dò từng đứa trong khi các bạn nữ khúc khích cúi đầu. “Tụi con sẽ về thăm cô thường xuyên mà!”. “Không đâu, sao buổi hôm nay cô sẽ không dạy ở đây nữa” cô nói trong nghẹn ngào. Và dường như, không muốn cho tụi nó nhìn thấy mình khóc nữa, cô vội ra sân cố nén tiếng nấc mà lòng quặn thắt. Tụi nó ùa theo, trong khi cô chuẩn bị lên xe, vẫy tay chào tụi nó, những cánh tay bé nhỏ vẫy vẫy đáp lại. Chúng nó cũng buồn, cũng thương cô nhiều lắm nhưng trong lòng vẫn có chút trách móc “Tại sao cô lại bỏ đi?”. Dạo trước cô đã nói sẽ không bao giờ xa mái trường này – mái trường cho cô nhiều kỷ niệm về thầy, về những lớp học trò đã đi qua… “Cô của tụi em bị kỷ luật vì tự ý cho học sinh nghỉ học mà không thông qua Ban giám hiệu trường” thầy Tổng phụ trách ôn tồn. Tụi nó láo nháo “Nghỉ học hồi nào thầy? cô đâu có cho tụi em nghỉ đâu?”. “Thì buổi nghỉ lúc cơn bão số 5 năm ngoái đó, các em không nhớ à?” thầy trả lời. Tụi nó đứng lặng người, không có một câu nào thốt lên. Tụi nó còn hoan hô khi được nghỉ. Phải chi cô cho học mặc kệ tụi nó lạnh, mặc kệ tụi nó run, mặc kệ tụi nó không có cái gì để ghi bài, thì cô của tụi nó đã không như thế này. Trời ơi!…

Thời gian cứ lặng lẽ trôi, tụi nó giờ đã trưởng thành, đứa thì có gia đình, có con cái  và có sự nghiệp riêng nhưng chẳng có ai trong tụi nó được gặp lại cô dù chỉ một lần…

Nguồn: sưu tầm