Bài cảm nhận về ngày 20/11 – Kỷ Niệm Trường Xưa


Thầy Cô!


Vẫn nhớ mãi những tháng năm ngôi sân trường gió đìu hiu, lá phượng rơi sao thiết tha. Bài hát “ lá thư gửi thầy” đưa ta về những kỉ niệm về thầy cô của mình. Bao thế hệ những học sinh trưởng thành giữ những vị trí trong xã hội, chỉ riêng thầy cô vẫn ở lại, vẫn âm thầm hi sinh cống hiến đời mình cho giáo dục thế hệ tương lai. Đã có khi em tự hỏi mình rằng: “ Mình đã làm được gì để đền đáp công ơn của thầy cô chưa”.

Cũng như bao người khác, em cũng có những người thầy, người cô mà em rất yêu quý ở trường APC Đồng Nai. Xin cảm ơn ngày 20/11 ngày Nhà Giáo Việt Nam đã cho chúng em cơ hội đền đáp công ơn giảng dạy của thầy cô bao ngày qua. Những thầy cô như những lời ca, tiếng hát điệu múa nhịp nhàng, những bài thơ dạt dào cảm xúc, những bông hoa điểm 10 lấp lánh cũng không đủ làm quà dâng lên thầy cô kính yêu. Đã có lúc em bắt gặp ánh mắt của cô Loan là cô giáo chủ nhiệm của em buồn rầu vì những con điểm chưa được cao, những bạn vẫn còn ham chơi nhưng không bao giờ cô quát mắng mà cô chỉ dùng những lời nói nhẹ nhàng để dạy bảo chúng em. Nụ cười rạng rỡ trên môi cô khi thấy được những “ đữa con ngoan” của mình đạt thành tích cao trong học tập. những lúc ấy em thấy cô em vô cùng hiền dịu và thật gần gũi, những lúc em thấy buồn và mệt mỏi vì công việc trong lớp và nhũng con điểm của mình thì cô luôn là người an ủi động viên em có gắng vượt qua để còn là một thành viên đáng tin tưởng của tập thể lớp 8G1. Còn  thầy và cô hiệu phó, thầy cô luôn là người nhắc nhở nhiều nhất về học tập, kỉ luật, tác phong ở trường lớp, em rất cảm ơn những lời nhắc nhở chân tình, la mắng nhưng thương, giận dỗi nhưng lo lắng của thầy cô đã giúp em trở thành một con người thật sự có ích cho xã hội và đất nước Việt Nam sau này. 

Các thầy cô bộ môn dù không chủ nhiệm lớp em nhưng vẫn luôn quan tâm, lo lắng cho chúng em. Thầy cô luôn truyền đạt lại cho chúng em những kiến thức bổ ích. Những lúc thầy cô quát mắng, chúng em thấy như thầy cô thành kiến với mình và cảm thấy chán ghét môn học đó. Nhưng thật đáng buồn cho ai có ý nghĩa đó. Thầy cô có la mắng thì mình mới mau tiến bộ, và học giỏi lên được. Những ý nghĩa tiêu cực đó đã làm cho thành tích học tập của chúng em kém đi và đã  vô tình làm cho thầy cô của mình buồn thêm. Qua hết được nửa quãng đường học sinh, chúng em mới hiểu hết được công lao trời bể của thầy cô, từng giờ từng ngày gieo vào tâm hồn chúng em những hạt mầm tri thức, tình người và những hoài bão tuổi thơ. Em mong thầy cô dừng bao giờ dừng bước, đừng bỏ rơi những con thuyền bé nhỏ và non nớt khi chúng em mới bắt đầu cuộc hành trình đầy thử thách phía trước. Thầy cô sẽ là những con sóng không bac đầu theo năm tháng, mãi mãi là bến bờ hạnh phúc, yên bình cho những người con tìm về.

Chắc hẳn ai đọc bài văn này của em cũng nghĩ là em có những suy nghĩ giống như người lớn nhưng đây là một bài văn, là cơ hội để em có thể viết ra những trải lòng của em. Thật sự em rất biết ơn thầy cô và muốn nói nhưng không giám  để nói với thầy cô là: “ trong trái tim em, thầy cô vẫn là một nơi trang trọng bởi trong mỗi thành công hay vinh quang của cuộc đời em đều đi từ những viên gạch đầu tiên mà thầy cô em đã xây nên. Mãi mãi em sẽ không quên những người thầy cô đã giúp em xây nên những lâu đài tri thức”.

Họ tên học sinh: Trần Phạm Giang Vy

Lớp: 8