Bài viết về ngày 20/11 – Tình Thầy Cô


Từ khi sinh ra đến lúc lớn lên em đã nhận được tình cảm thiêng liêng, rất vô giá của ba, của me. Ba mẹ là người sinh ra và nuôi em lớn khôn. Em tưởng cuộc đời này chỉ có tình yêu thương của bố mẹ thôi. Nhưng từ khi lớn lên cắp sách tời trường, em đã nhận ra bên cạnh bố mẹ còn có những thầy cô giáo hết lòng, hết sức yêu thương, giúp đỡ và dạy bảo em nên người.

Thầy cô là người giúp đỡ cho học sinh vượt qua những con đường chông gai đang còn nằm ở phía trước. Nhiều người đã từng nói “ thầy cô giống như những người lái đò” phải đưa đuxocj đò từ bờ này sang bờ bên kia. Thầy cô đã dành cả cuộc đời của mình cả tâm huyết để dạy cho những đứa con ngây thơ, khờ dại. Người cha người mẹ thứ hai ấy phải luôn thưc khuya soạn giáo án chuẩn bị bài thật tốt để giảng cho học sinh. Và trong tim thầy có một niềm khát khao rất lớn đó là dạy dỗ, uốn nắn làm sao để cho những đứa con này trỏ thành một công dân tốt để giúp ích cho xã hội và đất nước. Thầy cô không chỉ hi sinh mà còn dành hết tình cảm yêu thương cho những đữa con này để bao bọc truyền đạt hết những kiến thức đó cho chúng em. Và nếu chúng em nắm được những kiến thức này thì em có đủ niềm tin, dũng khí và sức mạnh để chạm đến ước mơ của mình. Mỗi khi mùa hè tới là lúc đó hoa phượng nở, tiếng ve kêu râm ran khắp sân trường. Đối với em, mỗi một năm học bước qua như một bậc thang dẫn lối trên con đường đi đến tương lai. Trong suốt mỗi năm học năm học nào cũng để lại cho chúng em những kỉ niệm khó phai về bạn bè và thầy cô. Nhưng năm mà để lại cho chúng em ấn tượng sâu sắc nhất là năm lớp 5, bạn bè chơi với nhau rất vui và rất đoàn kết. Nhưng người em biết ơn sâu sắc nhất đó chính là cô Thu. Cô giáo chủ nhiệm lớp em. Cô là một nhà giáo luôn chăm lo quan tâm tới em như con ruột của cô vậy. Cô luôn che chở bao bọc cho nhưng tâm hồn nhỏ bé. Mỗi khi đến lớp cô luôn giảng bài hất hay. Cô nhẹ nhàng và thiết tha truyền bài học vào sâu trong tâm trí em. Trong mỗi bài giảng của cô em thấy mình đắm mình trong từng con sông mát mẻ của quê nhà, hòa nhịp reo ca cùng thiên nhiên có khi tự hào với tư thế hiên ngang cùng lich sử dân tộc. Hay biết đồng tình ủng hộ những việc làm tốt mà lên án phê phán thói xấu xa, lại có khi cô đưa chúng em đến với thế giới những người lao động gần gũi mà ngập tràn niềm vui, tràn ngập tình thương. Để chúng em thấy tâm hồn mình rộng mở, thêm yêu tha thiết đất nước mình và tự hào với giống nòi dân tộc. Tuy không phải là môn cô dạy nhưng mỗi khi chúng em khó hiểu, cô tận tình giảng giải cho chúng em. Cô luôn dạy chúng em cách đối nhân xử thế, đạo lý làm người. Cô hay dặn chúng em “ mình có lỗi thì đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác mà phải dũng cảm nhận cái sai của mình”. Cô luôn chia sẻ những chuyện vui buồn với chúng em, cô luôn ủng hộ những việc làm đúng và khen thưởng những bạn nào học giỏi. Mỗi khi có lối sai cô đều nhắc nhở và  khuyên bảo. Cô luôn khuyến khích động viên để mỗi chúng em trở nên mạnh dạn hơn, tự tin vào giá trị bản thân mình.

Cứ mỗi lần đến ngày 20/11, toàn thể học sinh cả nước, học sinh trường APC Đồng Nai lại hân hoan chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam. Chúng em đã có gắng, nỗ lực thi đua bông hoa điểm 10 để dành tặng cho thầy cô. Em biết không có gì có thể bù đắp nổi công lao khó nhọc của một người thầy. Nhưng hãy cho chúng em bày tỏ một phần nào lòng biết ơn và lòng kính trọng sâu sắc nhất với các thầy cô bằng những lời chúc vô cùng ý nghĩa, những bông hoa. Đặc biệt là những kết quả học tập tốt nhất để tặng các thầy cô. Trên gương mặt của thầy cô giờ đây đang ngập tràn hạnh phúc và nở một nụ cười rất rực  rỡ vì những đứa con thân yêu của thầy cô đã nhớ về mình.

Một lần nữa, em xin được hôn lên mái tóc thầy điểm bạc vì bao thế hệ học trò, xin được thầy trách phạt để biết mình còn được yêu thương và xin kính nghiêng thầy trước công ởn to lớn vĩ đại của thầy cô. Nếu không còn được đi học nữa em sẽ nhớ những gì thầy và cô đã dạy. Nhớ đến những chiếc áo dài thướt tha và chiếc áo sơ mi của thầy cô giáo. Nhớ đến những công sức lớn lao và sự bảo ban của thầy cô. Em cảm ơn tất cả thầy cô trong trường APC. Đặc biệt là cô Thu, cảm ơn cô vì mọi thứ và mọi hi sinh cô đã làm cho chúng em. Dù sau này có ở bất cứ phương trời nào nhưng trái tim em vẫn luôn nhớ về những thầy cô của em.

Ăn quả nhớ kẻ trồng cây

Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa

Họ tên: Võ Thùy Trang

Lớp G7.1