Tri ân Thầy cô 20/11 – Người Thầy Trong Trái Tim Tôi


Ai cũng có một tuổi thơ. Tuổi thơ là quãng thời gian đẹp đẽ và quý giá nhất của mỗi người mà ở đó luôn có một ngôi nhà rộng lớn. Ngôi nhà không chỉ có chúng ta mà còn có cả các thầy cô giáo, bạn bè, kiến thức và cả tình cảm. Ngôi nhà đó chắc hẳn ai trong số chúng ta đều biết, đều yêu mến, đó chính là “ mái trường mến yêu”. Và hôm nay, nhắc đến mái trường, khi tháng 11 về, lòng tôi lại tràn đầy nỗi biết ơn thầy cô vô hạn. “ Với tôi thầy đã chắp cánh tuổi thơ sớm chiều, dù năm tháng dần trôi qua, thầy cô như những người cha mẹ hiền..” Đó là những lời ca quen thuộc, trong sáng, đầm ấm và cũng là những lời từ tận đáy lòng của học sinh chúng tôi viết lên nhân ngày “ Nhà Giáo Việt Nam 20/11”.

Tôi đi học và có thể trưởng thành, tự ý thức được mình như bây giờ là nhờ rất nhiều công sức của mọi người  thân xung quanh tôi và trong đó cũng là công sức của những người Thầy, người Cô. Thầy cô đã dành trọn ven một tình yêu thương ấp ủ cho tôi, để có thể dạy tôi thành người. Họ đã dành cho tôi một tình yêu lớn lao, vô bờ bến. Đủ lớn để thấu hiểu những công ơn đó tôi càng cảm thấy mình cần có bổn phận làm trò sao cho xứng đáng với công lao trời biển ấy, tôi càng cảm thấy biết ơn xúc động khi nghe được câu ca dao:

            “ Thầy cô là những chuyến đò

            Chở em đến những bến bờ tương lai”

Ở đây, hình ảnh người thầy đã được ông cha ta đưa vào câu ca dao hết sức sâu xa. Đây là chuyến đò vững chắc có thể đưa tacập bến trong một tương lai tươi sáng. Bến bờ tràn đầy những tri thức để hướng chúng ta trở thành người có ích trong xã hội. Ẩn ý trong câu cũng muốn nhắc nhở  những người làm trò như chúng ta, những người đang ngồi trên nghế nhà trường phải làm tròn bổn phận của mình. Từ những hình ảnh cụ thể ấy mà ta có thể thấy được ý nghĩa trừu tượng về công ơn Thầy cô. Thầy cô bay đến chúng ta cũng bằng tình thương mãnh liệt, đã ấp ủ trong đôi tay vững chắc của họ. Thầy cô dạy cho ta điều hay, lẽ phải uốn nắm khuyết điểm cho ta giúp cho ta đứng dậy mỗi lần vấp ngã, cả đời lặn lội vất vả với đồng lương ít ỏi chỉ để phục vụ cho tương lai của chúng ta sau này

Và nếu như chúng ta đã thấu hiểu công lao của Thấy cô cao cả đến nhường ấy thì sao còn ngần ngại khi nhắc tối bổn phận làm trò của mình. Trước hết chúng ta phải luôn nghĩ tới và trân trọng công lao của Thầy cô, phải biết ngoan ngoãn nghe theo những lời hay lẽ phải mà Thầy cô đã dạy bảo, đừng làm phiền lòng họ. Mỗi ngày đến lớp chúng ta cần có gắng học tập thật  tốt để Thầy cô vui lòng.

Không biết các bạn nghĩ sao nhưng đối với tôi các Thầy cô giáo là những tấm gương sáng tuyệt vời, những ngon đuốc soi đường cho chúng ta bước tới. Ngoài ba mẹ thì Thầy cô là những người đã cho tôi đôi cánh bước vào đời. Trong tận đáy lòng tôi luôn thầm nhủ: “ Luôn luôn biết ơn Thầy cô giáo”.

Hôm nay nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 em xin gửi lời chúc sức khỏe đến các Thầy cô giáo ở trường APC Đồng Nai. Đặc biệt là cô Trần Thị Kim Tuyết là cô giáo chủ nhiệm lớp 9 của chúng em. Cô đã cho chúng em những lời khuyên chân thành, sâu sắc nhất. Bản thân chúng em còn rất nhiều  thiếu sót, còn những tính tình ngang bưỡng của tuổi mới lớn, mong Cô và các Thầy cô bỏ qua cho chúng em. Em thay mặt các bạn gửi lời cảm ơn tới tất cả các bậc Thầy cô.

Họ tên học sinh: Nguyễn Đức Minh Thư

Lớp: 9